Nắng vàng, biển xanh và chúng ta...
“Nếu thật buồn em cứ về với biển/ Biển vẫn xanh rờn như thủa ấy vừa yêu/ Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm/ Biển yên bình, biển hát phiêu diêu…”
Nếu thật buồn
hãy cứ về với biển, viết những nổi buồn lên cát và để những con sóng bạc trắng,
xô bờ và cuốn đi. Với tôi, biển bất kỳ mùa nào cũng đẹp và có sức quyến rũ rất
riêng. Tôi đến với biển vào một ngày đông lạnh. Biển vắng tiếng người, chỉ có
những thuyền cá thong nhàn, chậm dãi, không có những ồn ào, tấp nập của biển
vào mùa hè, chỉ có sóng vỗ dưới chân và gió biển thủ thỉ tâm tình. Những cơn
gió biển ùa vào lồng ngực lạnh buốt mang lại cho tôi cảm giác
thật sảng khoái như thể mọi lo toan trong tôi cũng được cuốn phăng đi… Biển lúc
đó chỉ là của riêng tôi…
Tôi đến với
biển vào một ngày hè nắng gió. Biển cuốn vào những sôi động của một mùa hè bỏng
cháy. Biển căng tràn sức sống cuốn chúng tôi vào lòng nhưng có đôi khi chợt thấy lạc bước
giữa khung cảnh tấp nập, những dòng khách đổ về biển từ nhiều hướng khác nhau.
Họ, những con người cũng yêu biển như tôi, đang tranh thủ tận hưởng làn nước
xanh xanh, thăm thẳm khi mà ánh nắng lúc này đang vợi bớt cái nóng bỏng vốn có…
Biển chiều khe
khẽ mang theo những làn gió mát lành và chút dư vị mặn mòi biển cả, gửi đến ta
chút hương vị của thiên nhiên, gửi đến ta lời thì thầm của biển, của ta…
0 comments:
Đăng nhận xét